Các đảng phái ở mỹ

So cùng với một vậy kỷ bao gồm lẻ vừa mới rồi đi, giờ đây chính trị Hoa Kỳ sinh hoạt vào ráng phân rất hơn bao giờ hết. Tín đồ của phe Dân chủ và phe cộng hòa trong chính phủ nước nhà không thể đồng thuận về bất kể vấn đề gì. Những cuộc tấn công đảng phái stress thường xuyên diễn ra – như khi mtv Quốc hội nằm trong Đảng Dân công ty nói với đồng sự, “Nếu anh bị ốm, người Mỹ à, thì chương trình âu yếm sức khỏe khoắn của phe cộng hòa vẫn là: Chết nhanh lên!” và 1 thành viên Đảng cộng hòa tại nghị viện phản nghịch đòn, “Khi gặp gỡ chiếc xe làm sao dán hình tượng Obama 2012, tôi xem chủ nhân của nó là mối đe dọa cho quỹ gen của chúng ta”. đề cập cả phía bên ngoài Washington, cảm giác của phe Dân nhà và cộng hòa giành cho phía vị trí kia cũng hết sức hững hờ trong trong thời gian gần đây.(1)

Sự phân cực chính trị này không chỉ là thành phầm của lối hành xử tệ hại xuất xắc những bộ động cơ xấu xa. Nó còn phản ánh thực sự rằng mặc dù nhiều phần người Mỹ đồng thuận về các mục tiêu cao thượng như tự do thoải mái và bình an quốc gia thì họ lại có bất đồng rất cao trong các vấn đề núm thể. Gồm nhà phân tích mang đến rằng, “lý vị chính khiến Đảng Dân công ty và Đảng cùng hòa sống Washington khó rất có thể hợp tác chưa phải là vì chưng không ưa nhau mà vì họ bất đồng sâu sắc về các vấn đề thiết yếu mà non sông đang đối mặt”.(2) không chỉ trong Quốc hội nhưng cả trong cơ sở lập pháp đất nước và thậm chí là ở tòa án, phe Dân chủ thường có quan điểm khác với những người dân Cộng hòa về nền gớm tế, súng, hôn nhân đồng giới, thuế, nhập cư, phá thai, và các vấn đề khác. Hố sâu ngăn cách các đảng phái trong thiết yếu phủ lên tới đỉnh điểm lúc cuộc chạy đua vào nhà Trắng năm 2012 là lần bầu cử phân cực dữ dội nhất trong lịch sử hào hùng Hoa Kỳ.

Bạn đang xem: Các đảng phái ở mỹ

Kết trái là, sự dịch rời quyền kiểm soát và điều hành Quốc hội và white house nhà trắng từ Đảng Dân nhà sang Đảng cộng hòa giờ đây có thể mang tới một thay đổi chính yếu trong các cơ chế công. Vào năm 2008 và 2009, công ty Trắng khi ấy do phe Dân chủ chiếm đa số ở tâm trạng tự do tối đa so với tía thập niên trước. Nhưng, chỉ 1 năm sau, phe cộng hòa lật ngược tình cố kỉnh trong cuộc bầu cử năm 2010 đẩy nhà trắng sang trạng thái cổ hủ nhất thời kỳ đó.(3) có lẽ chẳng thoải mái gì khi quan sát những xung đột đảng phái này, nhưng bọn chúng cũng góp cử tri hiểu rõ các chọn lọc khi bỏ thăm và yêu cầu ứng viên được chọn nên có nhiệm vụ với nhân dân. Điều đó hữu dụng cho nền dân chủ.

Tuy vậy, từ rất lâu người Mỹ vẫn tỏ rõ nỗi khinh ghét đối với các xung đột đảng phái. George Washington tuyên tía trong Diễn văn chia ly rằng “tinh thần đảng phái” là “kẻ thù tồi tàn nhất” của cơ quan ban ngành vì dân (popular government). Ông lo lắng rằng những đảng đã khuyến khích nhân dân theo đuổi tư lợi nhỏ tuổi hẹp của chính bản thân mình bằng mồ hôi nước mắt của tín đồ khác, tìm kiếm kiếm sự thống trị người khác, tạo ra nghi kỵ, phân chia rẽ, cùng thù hằn. Theo quan điểm của ông, nếu không tồn tại các đảng phái thì bạn có thể có rất nhiều nhà lãnh đạo cao thâm và ko tham nhũng, phần lớn người rất có thể đại diện cho cục bộ quốc gia.

Giấc mơ của Washington về một chủ yếu thể phi-đảng được rất nhiều người ủng hộ. Vậy trên sao chúng ta vẫn không thể đổi thay nó thành sự thực? Lý do chính là có những việc chỉ tất cả đảng mới làm được cho chúng ta. Số đông mọi tín đồ không thân thương tới thiết yếu trị mang lại lắm, vậy họ chọn lựa ứng viên như thế nào nếu không nhờ việc dẫn dắt từ khét tiếng của từng đảng? Liệu họ đã dành mặt hàng tiếng đồng hồ tra cứu giúp tiểu sử và ý kiến của sản phẩm tá ứng viên? bạn có làm nuốm không?

Nếu không tồn tại các đảng, họ sẽ lựa chọn tổng thống như thế nào? nếu không nhờ những cuộc thai cử sơ cỗ hay họp bí mật của đảng, có tác dụng sao bạn cũng có thể gạn lọc một số rất ít ứng viên mang lại cuộc tổng tuyển chọn cử từ hàng ngàn người có hoài bão đây? các thành viên Quốc hội rất có thể quyết được không? đã là ko thể so với một hệ thống được thiết kế với mục đích phân phân chia quyền lập pháp cùng hành pháp. Còn hiệ tượng để những thị trưởng và công chức được thai chỉ định, như sống Pháp, thì sao? Một phiên bạn dạng mới của lịch trình truyền hình Survivor chăng?

Các tổ chức triển khai đảng to gan lớn mật đưa cử tri cho tới nơi bầu cử. Nếu không tồn tại đảng chủ yếu trị, liệu phần trăm cử tri đi thai của Mỹ, vốn dĩ phải chăng hơn hầu như những tổ quốc dân chủ đạo nghiệp khác, gồm còn rơi rớt rộng nữa? Làm chũm nào những thành viên Quốc hội được chọn trong vai trò cá nhân độc lập, không được triết lý bởi lòng trung thành với đảng, hoàn toàn có thể tập vừa lòng thành nhóm đa phần khi triển khai lập pháp?

Tổ chức thiết yếu trị này là gì mà cần thiết đến vậy và lại bị không tin đến vậy? tất cả phải tư tưởng đảng phái chỉ bao hàm các chính trị gia có chung tên đảng khi chuyển động tranh cử và nắm giữ chức vụ công? Nó có bao hàm các nhà chuyển động làm việc trong số chiến dịch, các công dân bầu cho ứng cử viên của một đảng như thế nào đó, hoặc các nhóm lợi ích share mục tiêu với đảng? tốt đảng phái là bất kể nhóm làm sao tự gọi mình là đảng, dù cho là Dân nhà hay Trà?

Ba phần của đảng

Đa phần học tập giả đang đồng thuận rằng đảng là 1 nhóm được tổ chức nhằm đề cử ứng viên, để cố gắng nỗ lực giành quyền lực chính trị thông qua các cuộc thai cử, và xúc tiến các ý tưởng phát minh về chế độ công. Đối với các nhà phân tích được trích dẫn trong bảng “Đảng bao gồm trị là gì?” sinh hoạt trang 32, nhân thiết bị trung trọng tâm của đảng thiết yếu trị là ứng viên và công chức được bầu cùng tầm thường tên đảng (ví dụ, xem khái niệm của Edmund Burke và Anthony Downs). Ở các non sông dân chủ, bao hàm Mỹ, có rất nhiều đảng phái do một đội nhóm lãnh tụ bao gồm trị tổ chức nhằm mục tiêu đề đạt những chế độ nhất định.

Tuy nhiên, hầu hết các đơn vị quan gần kề coi thiết yếu đảng Hoa Kỳ không chỉ bao gồm ứng viên và công chức. Như khái niệm của John Aldrich (xem bảng “Đảng chủ yếu trị là gì?”) chỉ ra, đảng là tổ chức – thể chế gồm đời sống với một bộ quy tắc riêng, thừa trên mọi gì thuộc về các ứng viên. Các cá thể quan tâm rất có thể trở nên tích cực trong đó, giúp thiết lập cấu hình mục tiêu và kế hoạch của đảng, cũng như việc ai đó hoàn toàn có thể làm khi ở trong nhóm thể thao hoặc nhóm sinh viên. Các nhà chuyển động và những tổ chức này cũng là thành phần trung chổ chính giữa của đảng. Bọn họ giúp kết nối tổ chức với mạng lưới “những tình nhân cầu thiết yếu sách” gồm chung hệ thống công dụng như những nhóm cỗ vũ sự sống, ủng hộ lựa chọn, sale hay lao động.(4)

Đã mang lại lúc khép lại phần có mang của chúng ta ở điểm này và xem đảng phái nghỉ ngơi Mỹ dễ dàng là những đội nhóm tập vừa lòng nhiều chuyên gia chính trị – các công chức được bầu, ứng viên, lãnh tụ của đảng, nhà hoạt động và các tổ chức – những người dân đấu tranh vì quyền lực và kế tiếp thực thi nó. Cách xem xét này bóc tách phần sót lại của dân sinh ra khỏi những đảng, vị nắm mà có lẽ rằng nhiều công dân ưa chuộng hơn. Nhưng lại nó cũng bỏ sang một sự thật quan liêu trọng: những đảng phái bắt rễ từ cuộc sống và cảm hứng của công dân tương tự như các ứng viên với nhà hoạt động. Thậm chí dù các đảng phái của Mỹ không tồn tại “thành viên” bao gồm thức, đóng góp hội phí, thì số đông cử tri cũng cải cách và phát triển sự thêm kết mạnh bạo và bền vững tương tự so với một đảng độc nhất định, bọn họ sẵn lòng vấn đáp người trưng ước dân ý “Tôi là 1 trong người ở trong Đảng Dân chủ” hoặc “Tôi là một người thuộc Đảng cùng hòa”. Cùng khi các tác giả nhắc tới một “trận càn quét Dân chủ” hay “vùng ngoại ô cộng hòa”, họ sẽ xem những đảng bao hàm cử tri và những người ủng hộ khác tương tự như các công chức, bạn ứng tuyển có tác dụng công chức và những nhà hoạt động.

Phong trào cấp tiến vào cuối thế kỷ 19 vào đầu thế kỷ 20, với đề xuất đăng ký kết cử tri với sử dụng hiệu quả bầu cử sơ bộ để hướng dẫn và chỉ định ứng viên, sẽ củng chũm thêm việc đưa lực lượng công dân vào định nghĩa đảng của Mỹ. Cử tri trong số cuộc bầu cử sơ bộ đưa ra một quyết định đặc trưng nhất cho đảng của họ: Ứng viên vẫn là ai. Ở đa số các nền dân chủ khác, chỉ gồm lãnh đạo đảng và những nhà hoạt động có quyền gửi ra chắt lọc này.

Do cử tri Mỹ bao gồm quyền chỉ định và hướng dẫn ứng viên của đảng nên lằn nhãi con giữa chỉ huy đảng và những người ủng hộ, vốn mở ra ở hầu như các nước nhà khác, trở đề xuất lu mờ sống Mỹ. Cử tri Mỹ không những là những người tiêu dùng được chọn lọc “sản phẩm” (ứng viên) của đảng phái trên thị trường chính trị mà còn là một người quản lý quyết định sản phẩm nào sẽ được chào chào bán đầu tiên. Bài toán biến người dùng thành người cai quản đã làm biến đổi các chủ yếu đảng, cũng như có thể cách mạng hóa nền kinh tế tài chính thị trường. Đưa công dân-người cỗ vũ vào quan niệm đảng, như tư tưởng của Chambers cùng Key làm việc trang sau, giúp chúng ta hiểu rõ hơn về phong thái thức hoạt động của các đảng phái tại Mỹ.(5)

Tóm lại, các đảng chính của Mỹ được hiện ra từ ba bộ phận tác cồn lẫn nhau. Đó là tổ chức triển khai đảng, vào đó bao gồm đội ngũ lãnh đạo và nhà chuyển động phục vụ các phương châm và ứng viên của đảng; đảng trong chủ yếu quyền, bao gồm tất cả những người ứng tuyển tốt đang sở hữu chức vụ công dưới danh nghĩa của đảng; với đảng vào cử tri, hay các công dân biểu thị mối kết nối với đảng (xem Hình 1.1).(6) bọn họ phân tích riêng rẽ rẽ từng cỗ phận, đồng thời nhớ rằng đặc trưng của một đảng sống Mỹ được đánh giá theo cách thức tương tác của nó.(7)

Tổ chức đảng

Các tổ chức đảng được hiện ra từ những người nắm giữ công việc có chức danh trong đảng – quản trị đảng cấp bang và cấp cho quốc gia tương tự như các công chức khác; chỉ đạo và hội đồng nhân dân cấp cho quận, thành phố, khu, với phân khu vực (xem Chương 3 và 4) – và những người dân ủng hộ khác gồm đủ tận trung khu để góp sức thời gian, chi phí bạc, và năng lực nhằm thúc đẩy phương châm của đảng (xem Chương 5). đông đảo nhóm này có nhiệm vụ cung ứng tất cả ứng cử viên và quan điểm của đảng trong các vấn đề chính, chứ không chỉ là một hai cá nhân đơn lẻ. Một số lãnh đạo đảng tốt nhà vận động có thể mong chờ thời cơ thích hợp để ứng cử vào chính phủ (và bởi vậy là chuyển sang yếu tắc đảng trong thiết yếu quyền). Những người khác cần giữ phương châm ứng viên Quốc hội hoặc thư ký thành phố khi không một ai muốn làm quá trình này. Các nhà hoạt động đảng ưa thích các bước gặp gỡ tự nguyện viên và điện thoại tư vấn điện từ trụ sở bao gồm của đảng, tuy nhiên, dữ dội hơn cả cảnh ngày quên ăn đêm quên ngủ đó là cuộc sống của một ứng viên chính trị.

*

Đảng trong chủ yếu quyền

Đảng trong thiết yếu quyền bao hàm ứng viên hoặc những người đang nắm giữ chức vụ công, bất cứ là được thai hay chỉ định, bên dưới danh nghĩa của cùng một đảng (xem Chương 13 với 14). Những nhân vật chủ yếu ở đây là tổng thống, thống đốc, thẩm phán, thành viên Quốc hội, thành viên cơ sở lập pháp bang, công chức, thị trưởng, và những cán bộ địa phương khác gồm chung đảng.

Không yêu cầu lúc nào những thành viên của đảng trong chủ yếu quyền cũng có thể có mối quan hệ giỏi đẹp với những người thuộc tổ chức triển khai đảng.(8) họ thường hiệp tác để đạt mục đích chung, nhưng lại đề ra các ưu tiên không giống nhau trên tuyến phố đó. đem ví dụ, một thượng nghị sĩ rất có thể nỗ lực kêu gọi càng những tiền tài trợ càng giỏi nhằm tiện lợi giành thắng lợi và tăng thời cơ chạy đua vào trong nhà Trắng sau này.

Cùng lúc, các lãnh đạo đảng lại kỳ vọng một trong những nhà tài trợ chiến dịch ráng vào đó sẽ ủng hộ mọi ứng viên không giống yếu rứa hơn, nhờ đó đảng có được hoặc giữ vững đa phần ghế vào Quốc hội.

*

Về tổng thể, hai thành phần này cũng cạnh tranh để giành quyền chỉ huy đảng. Lúc các phóng viên báo chí muốn biết “cái quan sát của phe Dân chủ” về một vấn đề nào đó, chúng ta thường chất vấn người của nhà Trắng nếu như tổng thống thuộc Đảng Dân chủ, hoặc một vị chỉ đạo trong Quốc hội là thành viên của đảng này; phát ngôn của các thành viên đảng trong tổ chức chính quyền thường được coi là phát ngôn thay mặt cho đảng. Lãnh đạo của tổ chức đảng, ví dụ quản trị Đảng Dân nhà tại bang Utah, có thể muốn gửi ra vấn đề khác có ích cho mình. Tuy vậy tổng thống và các lãnh đạo đảng không độc nhất thiết phải làm rõ tuyên bố của bản thân mình với tổ chức triển khai đảng, chúng ta cũng không chịu sự kiểm soát điều hành của yếu tố này. Những mâu thuẫn này cùng với việc tranh giành những nguồn lực tinh giảm là tại sao tại sao đề xuất xem tổ chức đảng và đảng trong tổ chức chính quyền là các thành phần cá biệt của đảng.

Đảng trong cử tri

Đảng vào cử tri bao gồm tất cả những người dân tự xem mình là đảng viên Dân công ty hay cùng hòa: những công dân tất cả lòng trung thành với đảng ở lever nhất định, thậm chí còn cả khi chúng ta chưa bao giờ đặt chân tới trụ sở chính hay gặp gỡ gỡ ứng viên của đảng. Chúng ta gọi chúng ta là bạn ủng hộ đảng hay tín đồ gắn bó với đảng. Các người trong các này tự tuyên bố mình trực thuộc Đảng Dân chủ hay Đảng cộng hòa khi đăng ký bỏ phiếu; hơn nửa những bang yêu mong công dân đăng ký theo đảng. Số còn sót lại thì tự xem bản thân là tín đồ ủng hộ ngay cả khi họ không tham gia quăng quật phiếu.

Người ủng hộ hay có xu hướng ủng hộ ứng viên cũng như quan điểm của đảng về các vấn đề, cơ mà đó chưa phải là bắt buộc. Trong tổng tuyển cử, họ hoàn toàn có thể bầu một ứng cử viên của đảng với loại fan kia; ở những cuộc bầu chọn, họ hoàn toàn có thể đưa ra một người tìm việc mà tổ chức đảng cần yếu đồng thuận. Mặc dù nhiên, họ vào vai trò quan trọng đặc biệt thiết yếu, đó là thành phần cốt lõi của lực lượng cử tri cỗ vũ đảng. Nếu không có nền tảng kiên cố này, đảng sẽ phải rất vất vả để thắng lợi và duy trì quyền lực.

Mối dục tình giữa tổ chức triển khai đảng và đảng trong chủ yếu quyền, tại một bên, cùng với đảng cử tri, sống phía mặt kia, là 1 trong các điểm sáng nổi bật nhất của những đảng bao gồm ở Hoa Kỳ. Các tổ chức thiết yếu trị khác – đông đảo nhóm lợi ích như các liên hiệp gia sư hay các công ty khí đốt – cố gắng thu hút bạn ủng hộ ngoài các thành viên, nhưng những người dân ủng hộ vẫn nằm ngoài tổ chức của nhóm. Ngược lại, cùng với đảng phái sinh hoạt Hoa Kỳ, đảng vào cử tri không chỉ có là một nhóm bên phía ngoài được huy động. Ngoài quyền đề bạt người tìm việc của đảng thông qua bỏ phiếu trong những cuộc bầu chọn, tại nhiều bang, đảng cử tri còn tuyển lựa công chức của đảng trên địa phương, như vị trí chỉ đạo hội đồng khu vực vực. Vì thế, đảng thiết yếu ở Hoa Kỳ là một trong những tổ chức mở, tất cả tính tổng quan và thẩm thấu. Điểm làm ra điều biệt lập so với đảng phái ở đa số các nền dân nhà khác đó là năng lực mở rộng tới hồ hết công dân nào hoàn toàn có thể tác động mang lại kết quả lựa chọn lãnh đạo và ứng viên.

Đảng có tác dụng gì?

Đảng bao gồm trị ở mỗi nền dân công ty gắn với ba nhóm chuyển động chính không nhiều nhất tại 1 mức độ như thế nào đó. Họ chọn lựa ứng viên với tham gia tranh cử; họ nỗ lực cố gắng giáo dục công dân về các vấn đề đặc biệt quan trọng với đảng; cùng họ tác động để chính phủ nước nhà đưa ra những cơ chế nhất định cũng giống như các lợi ích khác.(9) những đảng và hệ thống đảng không giống nhau ít nhiều về cường độ quan tâm so với mỗi nhóm này, tuy vậy không đảng phái nào trọn vẹn ngó lơ bất kỳ hoạt rượu cồn nào trong các đó.

Bầu lựa chọn ứng viên

Thường thì những đảng dường như bị cuốn vào nỗ lực bầu chọn ứng viên. Đảng chuyển động nhắm cho tới mục tiêu, với trong nền bao gồm trị Hoa Kỳ, đạt phương châm hay không dựa vào vào việc thành công bầu cử. Nhu yếu chọn ứng viên liên kết ba yếu tố của đảng. Lãnh đạo đảng và những nhà chuyển động dốc trọng tâm cho một ứng viên nhất thiết được chọn, họ thường xuyên kết phù hợp với các thành viên khác của đảng trong thiết yếu quyền cũng giống như những người gắn bó cùng với đảng để thai ứng viên này vào chủ yếu phủ. Dù tác dụng là thắng hay thua, những nhóm vẫn thường trở về trạng thái phân chia rẽ sau đó. Các nhóm cá thể này từ khá nhiều thành phần không giống nhau của đảng, tập đúng theo lại để lựa chọn ra một ứng viên nhất định, họ y hệt như hạt nhân của đảng. (10)

Giáo dục (hay tuyên truyền) công dân

Đảng có muốn giáo dục tuyệt tuyên truyền tới công dân. (Nếu người dân ưng ý thông điệp của đảng thì hoàn toàn có thể gọi sẽ là “giáo dục cử tri”. Nếu như không, có lẽ rằng nghe giống chuyển động tuyên truyền hơn). Họ cố gắng hướng cử tri thân thiện tới những vấn đề giúp tăng tính kết nối trong đảng và hạ phải chăng tầm đặc biệt những gì rất có thể gây phân chia rẽ người ủng hộ. Hai đảng Dân công ty và cộng hòa ko thúc đẩy các hệ tư tưởng toàn vẹn như hình dạng một đảng Hồi giáo chính thống. Mặc dù nhiên, họ thay mặt cho tinh thần và lợi ích của những nhóm lắp bó với ủng hộ họ. Ở cẩn thận này, Đảng cộng hòa thường thêm với giới marketing và bảo thủ, trong những khi Đảng Dân nhà thường được coi là đảng của giới lao hễ và yếu đuối thế.

Cầm quyền

Hầu như tất cả ứng viên được ứng tuyển sống cấp đất nước và cấp bang trên Hoa Kỳ hầu hết tranh cử trong vai trò thành viên của Đảng Dân công ty hoặc Đảng cộng hòa, và bốn tưởng đảng phái của họ ảnh hưởng tới phần đông mặt trong phương thức chính tủ vận hành. Ban ngành lập pháp của 49 bang (11) cùng Quốc hội Hoa Kỳ được tổ chức triển khai theo mặt đường lối của đảng. Đối với một số trong những vấn đề, sự kết nối của đảng có thể bị mất đi. Nhưng quan sát chung, đảng giữ được kỷ cương ở tại mức đáng không thể tinh được khi quăng quật phiếu ban hành luật. Về phía nhánh hành pháp, tổng thống và thống đốc thường chọn lọc thành viên nội những và lãnh đạo các cơ quan liêu từ bao gồm đảng của mình. Thậm chí những tòa án cũng cho biết thêm bằng bệnh về bàn tay dẫn dắt của tứ tưởng đảng phái, tuy vậy theo phương thức tinh vi hơn.

Tuy thế, thiết yếu đảng Hoa Kỳ không được sản phẩm hiếm trong các vận động giáo dục công dân, chọn lựa ứng viên hay cầm cố quyền. Họ đối đầu với các nhóm công dụng và tổ chức chính trị khác, hay thậm chí là với truyền thông để triển khai các hoạt động này. Tuy nhiên đảng tổ chức cơ quan tiền lập pháp của bang và Quốc hội, cơ mà họ yêu cầu chiến đấu với rất nhiều nhân vật tải hành lang của các nhóm công dụng và với chính lòng tin của người làm lý lẽ để tác động ảnh hưởng tới lá phiếu của thành viên ban ngành lập pháp. Trong thai cử, quan trọng ở cấp cho địa phương, những nhóm khác, ví dụ nhóm ủng hộ hoặc phản đối xây sân vận động mới hay trưng cầu dân ý về thuế suất ngôi trường học, cũng cố gắng gây ảnh hưởng tới kết quả bầu cử hoặc đôn đốc người tìm việc tranh cử.

Do các hoạt động của chính đảng Hoa Kỳ xoay quanh việc bầu ứng viên đề xuất đảng trong chính quyền thống trị chính đảng ở cấp độ khác lại so với những nền dân nhà phương Tây. Đối với các đảng tập trung cao độ vào việc giáo dục và đào tạo người dân về hệ tứ tưởng của đảng – ví như Đảng Marxist sinh hoạt châu Âu – tổ chức triển khai đảng thường có công dụng ra lệnh mang đến đảng lập pháp, yêu thương cầu vụ việc nào phải tập trung và buộc họ chịu trách nhiệm về lá phiếu của mình.

Ảnh tận hưởng từ các hoạt động của đảng

Các hoạt động của đảng tác động tới nền thiết yếu trị Hoa Kỳ như thế nào? chủ yếu đảng giúp phần lớn người nhận ra về tính phức hợp của bao gồm trị. Hầu hết họ không mấy niềm nở tới thiết yếu phủ. Chủ yếu đảng dễ dàng hóa những vấn đề và chuyển động bầu cử cho đa số người; từ đó, người dân hoàn toàn có thể đưa ra các lựa chọn hợp lí trong thiết yếu trị cả lúc không có rất nhiều thông tin về bao gồm trị, bằng cách sử dụng mối gắn bó cùng với đảng như chỉ dẫn để review ứng viên và các vấn đề. Bằng phương pháp giúp công dân đưa ra phán quyết chủ yếu trị thuận tiện hơn, đảng phái khiến cho con con đường để mọi bạn trở nên tích cực và lành mạnh về chủ yếu trị tiện lợi hơn. Họ giáo dục đào tạo người dân Hoa Kỳ bằng phương pháp chuyển những thông tin bao gồm trị cùng các giá trị cho một lượng to cử tri hiện tại hữu với tương lai.

Đảng phái sống Hoa Kỳ cũng giúp tập đúng theo và chuẩn bị xếp quyền lực chính trị. Bọn họ phân các cá thể và team thành các khối gồm đủ quyền lực tối cao điều hành. Vì vậy trên chính trường cũng như trong từng cá thể, đảng phái giúp tóm gọn lòng trung thành với chủ chính trị vào một vài lượng ít những phương án cụ thế, từ đó khiến cho sự hậu thuẫn mang đến họ. Đảng phái cũng tạo ra sự chống đối bao gồm tổ chức. Đó chẳng cần vai trò được ưa chuộng; hành xử của một đối phương ngoan gắng đâu đó y hệt như kẻ thất bại cuộc cay cú. Nhưng lại sự chống đối có tổ chức là thiết yếu so với nền dân chủ bởi nó mang phương pháp khuyến khích tự nhiên và thoải mái – đó là tham vọng nội tại của chính nó – nhằm đóng vai trò tính toán một cơ quan chính phủ đầy quyền lực. Cực kỳ ít người trong chúng ta tự nguyện hy sinh thời hạn và công sức của con người để từ mình giữ lại vai trò quan trọng đặc biệt này.

Vì triệu tập cao độ vào các cuộc thai cử đối đầu nên đảng phái bỏ ra phối câu hỏi tuyển mộ những lãnh đạo chính trị. Một trong những lượng lớn các nhà lập pháp, nhà vận động chính trị cùng thậm chí cả những thẩm phán cũng gia nhập vào thương mại dịch vụ công thông qua chuyển động đảng. Bởi những đảng là không thay đổi trong các bước bầu cử, cần họ giúp những chuyển đổi trong công tác làm việc lãnh đạo chủ yếu quyền diễn ra thường xuyên với quy củ hơn. Tại những đất nước mà đảng phái không cố định và thắt chặt giữa những cuộc thai cử, sự biến hóa ở trung bình lãnh đạo có thể rối loạn hơn nhiều.

Cuối cùng, đảng phái giúp khối hệ thống chính trị bị phân tách của Hoa Kỳ xích lại sát nhau. Cơ quan chính phủ Hoa Kỳ được thiết lập với mục tiêu phân rã quyền lực tối cao chính trị, làm cho không nhóm bơ vơ nào giành được vừa đủ sức mạnh để làm kẻ thống trị. Sự chia cắt giữa cơ quan chính phủ liên bang và những tiểu bang, được nhân lên những lần do phân bóc tách quyền lực nghỉ ngơi mỗi cấp cho độ, đã thực hiện xuất sắc đẹp vai trò phân loại quyền lực. Thử thách đó là làm thế nào để những đơn vị chức năng rời rộc rạc phối phù hợp với nhau nhằm xử lý vấn đề. Nhì đảng phái chủ yếu của tổ quốc tạo yêu cầu chiếc ước bắc qua đều mảnh vỡ vạc quyền lực, là căn cơ cho sự hợp tác trong một thiết yếu phủ khắc ghi bằng phân quyền và phân chia.

Đảng phái tách bóc biệt với các nhóm thiết yếu trị khác như vậy nào?

Chúng ta sẽ thấy đảng có rất nhiều sự tuyên chiến đối đầu với vai trò các trung gian trong đời sống chính trị. Toàn bộ các tổ chức chính trị, không chỉ đảng, nỗ lực cố gắng giáo dục ít nhất một phần tử công dân cùng huy động những người dân ủng hộ nhằm chiến thắng trong các cuộc tranh cử hoặc gây tác động tới fan chiến thắng. Những đảng gia hạn quan hệ hiệp tác gắn bó với khá nhiều nhóm công dụng có tổ chức cùng bình thường mối vồ cập với họ: công đoàn và các nhóm do môi trường, vì đàn bà đối cùng với Đảng Dân chủ; hiệp hội Súng trường đất nước (NRA), những nhóm doanh nghiệp lớn nhỏ, và tổ chức Công giáo bảo thủ so với Đảng cộng hòa. (12)

Đảng phái tách biệt với các nhóm bao gồm trị này như thế nào?

Chính đảng là buổi tối cao trong các cuộc bầu cử

Trên vớ cả, một đảng được minh bạch với những tổ chức bao gồm trị khác nhờ vào vai trò đánh giá bầu cử. Trong phần đông các cuộc bầu cử, người tìm việc được ghi danh bên trên lá phiếu là thuộc đảng “Dân chủ” hay “Cộng hòa”; bọn họ không được ghi là “thành viên NRA” xuất xắc “nhà hoạt động vì quyền của tín đồ đồng tính”. Chính những đảng chính thường đóng vai trò tuyển chiêu tập thư ký thai cử và thống kê giám sát bỏ phiếu chứ chưa phải AARP (Hội Hưu trí Hoa Kỳ). Ở các cuộc thai cử cạnh tranh, đảng là về tối cao trong các nhóm chính trị.

Xem thêm: Xem Phim Tình Khúc Bạch Dương Trailer Tập 9, Tình Khúc Bạch Dương Tập 13

Họ dành cục bộ thời gian cho hoạt động chính trị

Các đảng phái bao gồm của Mỹ trọn vẹn tập trung vào chuyển động chính trị; đó là lý do tồn tại duy nhất của họ. Ngược lại, nhóm tiện ích và các tổ chức chính trị dị thường xuyên chuyển dịch từ hoạt động chính trị lịch sự phi chính trị với ngược lại. Rước ví dụ, mối quan tâm cơ phiên bản của Công đoàn ngành Thép là tiến hành các bàn bạc tập trung nhằm tăng lương và nâng cao điều kiện làm việc. Họ có thể chuyển hướng sang hành động chính trị để phản đối các ứng viên không thân mật và gần gũi hay vận động hiên chạy dọc tại Quốc hội để phòng chặn phát hành luật chống công đoàn, nhưng tác dụng của tổ chức này đính thêm với vị trí làm việc. Thiết yếu đảng trọn vẹn sống trong nhân loại chính trị.

Họ huy động con số lớn

Một team lợi ích, như tổ chức triển khai vận động hành lang nhằm mục đích đưa ra các hạn chế ngặt nghèo hơn đối với hành vi uống rượu khi chưa đủ tuổi, sẽ không còn cần tới hàng triệu con người ủng hộ nhằm thuyết phục Quốc hội trải qua dự luật; họ chỉ cần vài kế hoạch gia và một tổ ủng hộ được huy động phù hợp là rất có thể thành công. Tuy nhiên, do chiến thắng trong thai cử là tối đặc biệt quan trọng đối với mục tiêu của đảng, nên các đảng cần huy động con số người ủng hộ cực lớn nhằm thành công tại những cuộc đua. Hiệu quả là một hệ thống kiểu do đó tại Hoa Kỳ khiến cho từng đảng phái chính không thể chỉ thay mặt đại diện cho một phạm vi quan tiền tâm nhỏ hẹp.

Họ tồn tại thọ dài

Đảng phái tại Mỹ có tính ổn định và trường tồn đáng khiếp ngạc. đa số các team kinh doanh, môi trường thiên nhiên và team có mục tiêu riêng lẻ chỉ là trẻ thiếu niên nếu so sánh với tuổi đời của đảng. Cả nhị đảng thiết yếu của Hoa Kỳ đã có lịch sử hơn 150 năm, và nhiều đảng phái chính của các nền dân công ty Tây phương khác cũng đều có tuổi đời ấn tượng. Thời gian tồn tại gắn bó đáng ngạc nhiên như vậy làm tăng thêm giá trị của đảng đối với cử tri. Các đảng sinh hoạt đó làm điểm tham chiếu trường đoản cú cuộc thai cử này qua cuộc thai cử khác cùng từ ứng cử viên này tới ứng viên khác, tạo cho tính thường xuyên cho những lựa chọn mà người dân Hoa Kỳ đối mặt và những vấn đề mà họ tranh cãi.

Họ nhập vai trò hình tượng chính trị

Cuối cùng, đảng thiết yếu trị phân minh với các nhóm chính trị khác mang đến độ họ quản lý như một biểu tượng, hay chính là hiện hữu đầy cảm hứng của lòng trung thành. Đối cùng với mấy chục triệu con người dân Hoa Kỳ, danh hiệu đảng là 1 trong những đặc tính làng hội, cũng như thuộc dân tộc hay tôn giáo. Đó là dấu hiệu bậc nhất để họ gửi ra quyết định về ứng viên hay các vấn đề; nó kết nối giá trị của mình với những lựa chọn thực tế trong chủ yếu trường Hoa Kỳ.

Tuy nhiên, hãy lưu giữ rằng khác hoàn toàn giữa đảng và những tổ chức bao gồm trị khác là biệt lập về mức độ. Nhóm tiện ích có thâm nhập vào thai cử, và những tổ chức chung tác dụng lớn hơn cũng chế tác nên biểu tượng chính trị. Các nhóm như NRA hoàn toàn có thể tuyển chiêu mộ ứng viên, giới thiệu ứng viên được chọn tới các thành viên và bạn hữu, và kêu gọi người cỗ vũ tới bỏ phiếu trong ngày Bầu cử. Các nhóm không giống cũng có chức năng tương từ bỏ (xem bảng “Đảng Trà gồm phải một đảng?” trang 42). Nhóm công dụng cũng vận động cho các quan điểm, nỗ lực cố gắng gây ảnh hưởng tới những người dân có chức vụ, và cấp cho tài chính cho các chiến dịch. Dẫu vậy trên lá phiếu thì người tìm việc được ghi là thay mặt đại diện của đảng chứ không hề phải của tập thể nhóm lợi ích.

*

Xét bên trên một vài khía cạnh, các đảng chính có nhiều điểm chung với hồ hết nhóm lợi ích lớn như NRA và AARP, rộng là cùng với đảng nhỏ dại hay đảng thiết bị ba. đa số đảng nhỏ tuổi chỉ là tổ chức cử tri bên trên danh nghĩa. Đa số ứng viên của mình không có cơ hội đọc bài diễn văn thành công trong đêm thai cử. Họ bao gồm rất không nhiều hoặc không tồn tại các tổ chức địa phương. Đối tượng hội viên của những đảng này thường cũng bé như phần đông các team lợi ích. Mặc dù nhiên, những đảng nhỏ có thể đạt tiêu chuẩn chỉnh ghi danh bên trên lá phiếu, cùng ứng viên của họ rất có thể nhận tài trợ tự quỹ công nếu tất cả và giả dụ họ đáp ứng đủ tiêu chí. Ở kỹ càng này (và đôi lúc chỉ ở điều tỉ mỷ này), chúng ta mới tương đương với đảng chủ yếu hơn là các nhóm ích lợi lớn.

Các đảng của Hoa Kỳ phạt triển như thế nào?

Các chính đảng thứ nhất trên trái đất được xuất hiện ở Hoa Kỳ. Trong rộng 200 năm, sự trở nên tân tiến của đảng phái Hoa Kỳ tất cả quan hệ trực tiếp với việc không ngừng mở rộng nền dân công ty đại chúng. Trong lịch sử vẻ vang của mình, có những lúc đảng trong chủ yếu quyền, rồi tổ chức triển khai đảng, và kế tiếp là cả đảng trong cơ quan ban ngành và đảng trong cử tri cụ quyền ách thống trị đảng của mình.(13)

Sự hiện ra đảng phái sinh hoạt Hoa Kỳ

Mặc dù các nhà sáng lập chính phủ Hoa Kỳ không thích xem xét về bốn tưởng bè phái, cơ mà họ cũng ban đầu chia phe và gửi sang hướng thi công đảng chính trị sơ khởi ngay sau khi chính phủ mới được hình thành. Team thống trị, vì vị bộ trưởng ngân khố tươi trẻ đầy tâm huyết là Alexander Hamilton dẫn đầu, tin rằng sự sống còn về mặt kinh tế của đất nước đòi hỏi (chính lấp liên bang) kiểm soát và điều hành tập trung toàn thể nền tởm tế. Những người dân ủng hộ cơ chế liên bang theo đuổi khối hệ thống ngân hàng triệu tập và thuế quan tiền cao (thuế áp mang đến hàng nhập khẩu) nhằm bảo đảm an toàn các ngành công nghiệp mới hình thành của Hoa Kỳ (xem bảng “Các đảng phái chủ yếu ở Hoa Kỳ” làm việc trang 47).

Thomas Jefferson, James Madison, và những người dân khác phản đối. Chúng ta thấy khuyến nghị của Hamilton làm cho chính phủ liên bang quá khỏe mạnh và đe dọa quyền của những tiểu bang. Mỗi nhóm tổ chức các cuộc gặp gỡ mặt, điện thoại tư vấn là “họp kín”, để trên kế hoạch thông qua ý tưởng phát minh của mình. Suốt trong thời hạn 1790, sự tuy nhiên hành này tồn tại bền vững hơn. Khác biệt của họ, tương tự như như tình trạng hiện nay, vừa mang tính nguyên tắc vừa tất cả yếu tố cá nhân; như sử gia David McCullough ghi lại, sự đối địch thân Hamilton với Jefferson “đã đến mức họ khó khăn lòng chịu mở ra trong và một phòng. Fan này chắc chắn người kia là kẻ nguy nan muốn thống lĩnh chủ yếu phủ”.(14)

Sau đó, các đảng phái ban sơ này đa phần được đánh giá “từ trên xuống” bởi những nhân đồ vật trong chính phủ. Họ triệu tập trước độc nhất vô nhị vào những vấn đề mà các nhà chỉ huy quốc gia, những người dân sáng lập đảng, vẫn quan mắc cỡ – không tồn tại gì kinh ngạc vào thời kỳ phần nhiều người Mỹ chỉ đóng vai trò gián tiếp trong thiết yếu trị. Thời gian này, quyền bỏ phiếu ở hầu hết các bang chỉ dành cho công dân từ bỏ do, là đông đảo người đáp ứng điều khiếu nại sở hữu gia sản hoặc nộp thuế. Tức thì cả quyền lực tối cao của con số khá không nhiều cử tri này cũng trở nên hạn chế như ý muốn của các người viết bắt buộc Hiến pháp. Tổng thống không hẳn do cử tri trực tiếp bầu mà loại gián tiếp thông qua bởi Đại cử tri đoàn. Mặc dù thành viên của Hạ viện được thai trực tiếp thông qua lá phiếu phổ thông, thì phòng ban lập pháp của bang lại có quyền chọn thượng nghị sĩ đại diện thay mặt cho bang mình. Căn nguyên điểm cảnh giác của chính quyền tự trị dân công ty này làm cho các đảng thiết yếu trị siêu bị hạn chế.

Do lực lượng ủng hộ Jefferson chiếm phần thiểu số vào Quốc hội, hi vọng chính của họ để phương tiện được thông qua là bầu thêm các đồng minh. Họ hợp tác với “các câu lạc bộ thảo luận” bao gồm chung tư tưởng được có mặt từ cộng đồng địa phương để phản đối đầy đủ công chức theo nhà nghĩa liên bang. Còn dân thường ủng hộ thì thâm nhập “Ủy ban liên lạc” giữa những nhà chỉ đạo cấp giang sơn và địa phương. Mỗi bên tùy chỉnh cấu hình ít các cơ quan báo chí truyền thông để truyền thông phục vụ mục đích của mình. Ngay từ nửa thập niên 1790, chưa đầy 10 năm sau thời điểm Hiến pháp được thông qua, phần đông chính khách liên bang hoặc đứng về phía Dân chủ-Cộng hòa (thường hotline tắt là cùng hòa) theo Jefferson hoặc ủng hộ công ty nghĩa liên bang của Hamilton, và các đảng phái thời kỳ phôi thai này chia phe cánh so với những vấn đề chính mà chính phủ nước nhà mới yêu cầu đối mặt.(15)

Tuy nhiên, phần lớn con bạn tinh hoa rộng thuộc phe Liên bang ko thể bảo trì việc tổ chức quần bọn chúng hay giành phần thắng trong các cuộc thai cử. John Adams, người tìm việc tổng thống đại diện phe này đã trở nên Jefferson đánh bại vào năm 1800, và những người dân ủng hộ cấu hình thiết lập liên bang đi dần dần vào quên lãng trong thập niên tiếp theo. Cầm lại, áp lực nặng nề dân nhà hóa vào đầu thập niên 1800 vẫn đủ mạnh bạo để dập tắt một đảng mới ra đời với đội ngũ chỉ đạo trong chính phủ không có chức năng thích nghi yêu cầu tổ chức lực lượng cử tri đông đảo. Nhưng những người của chủ nghĩa liên bang đã còn lại món quà lịch sử dân tộc cho nền dân chủ Hoa Kỳ. Họ gật đầu thất bại của Adams năm 1800 với trao công tác tổng thống cho kẻ thù thuộc phe Jefferson. (16)

Những tín đồ Dân chủ-Cộng hòa, đảng thay mặt cho công dụng của nông dân, lứa tuổi ít độc quyền hơn, tầng lớp ngơi nghỉ vùng biên, tiếp nối đã bảo trì chế độ độc quyền 1-1 đảng trong gần 20 năm. Họ thâu tóm chính trị Hoa Kỳ triệt để mang lại độ vào thời kỳ diễn ra cuộc bầu cử của James Monroe năm 1816, việc không có xung hốt nhiên đảng phái được hotline là “Kỷ nguyên của xúc cảm Tốt đẹp” (Era of Good Feelings). Mặc dù rằng đảng này suy tàn và đảng kia lên ngôi, thực chất của hoạt động chính trị thời kỳ này không thay đổi nhiều. Đó là thời kỳ mà chính phủ nước nhà và chính trị là lĩnh vực buổi giao lưu của một team tinh hoa có những con người nổi tiếng, vị thế vững vàng, và những đảng phản ảnh đời sống chính trị dịp đó. Ko có đối đầu đảng phái, giới chỉ huy không thấy nhu yếu phải tổ chức quần chúng trọn vẹn hơn, do vậy sự cải cách và phát triển hơn nữa của những đảng bị đình trệ.

Chính trị Hoa Kỳ bắt đầu thay đổi đáng kể vào thập niên 1820. Dịp này, số đông các bang đã sa thải yêu cầu chỉ nhà đất mới có quyền quăng quật phiếu. Quyền bầu cử được mở rộng cho vớ cả phái nam da trắng, ít nhất là trong thai cử cung cấp tiểu bang với liên bang. Yêu cầu dân chủ hóa ngày dần bức thiết cũng thúc đẩy tổ chức chính quyền tiểu bang và địa phương tiến hành bầu cử công khai minh bạch đối với ngày càng các chức vụ công hơn là vấp ngã nhiệm. (17)

Một thay đổi lớn vào thời kỳ này là sự xuất hiện một khía cạnh mới trong quá trình bầu cử tổng thống mà vẫn tồn tại tồn trên tới ngày nay. Các nhà biên soạn thảo Hiến pháp đã tạo thành một sự bố trí khác hay để chọn lựa tổng thống, gọi là Đại cử tri đoàn. Từng bang sẽ lựa chọn số cử tri tham gia bầu tổng thống (đại cử tri) tương ứng số lượng đại biểu Quốc hội của bang, phương thức triển khai thì vì cơ quan tiền lập pháp bang quyết định. Các đại cử tri sẽ gặp mặt gỡ tại bang để bỏ phiếu cho ghế tổng thống. Ứng viên thừa nhận được phần nhiều phiếu đại cử tri của các bang là người thắng lợi toàn quốc. Nếu không có ứng viên nào nhận được nhiều phần phiếu, tổng thống sẽ vày Hạ viện lựa chọn, lúc đó mỗi bang được bỏ một phiếu.

Đại cử tri đoàn là phân phát kiến thực sự tài tình. Bằng phương pháp trao quyền chọn đại cử tri mang lại cơ quan tiền lập pháp bang, những người dân đưa ra sáng kiến này đã tránh khỏi việc phải thiết lập cấu hình một khuôn mẫu bình thường cho các phương pháp bầu cử với yêu cầu bỏ phiếu. Thậm chí còn cả khi phiên bản thân họ chấp nhận với những quy tắc này, thì một số trong những bang có thể phản đối liên bang cố quyền kiểm soát. (Đương nhiên thắc mắc dễ tạo xung bỗng nhất là liệu có hay là không và bằng cách nào đếm số quân lính trong số lượng dân sinh một bang). Yêu thương cầu các đại cử tri họp cùng thời gian tại bang của mình giúp ngăn chặn đại cử tri từ phần đa bang khác nhau thông đồng để thai cho ứng viên họ chọn. Lúc đầu, những bang thực hiện một loạt phương thức khác biệt để lựa chọn đại cử tri, dẫu vậy tới thập niên 1820, bầu cử đại bọn chúng là phương pháp phổ trở nên nhất. (18)

Sự ủng hộ dành cho quyền điều hành và kiểm soát của đại chúng tạo thêm cũng có tác dụng dấy lên mối nghi ngại rằng có nên để các phiên họp bí mật được quyền đề cử ứng cử viên tổng thống hay không. Một trong những người chỉ trích đề cử thông qua họp bí mật là hành vi của đa số nhóm bé dại tinh hoa tự-cho mình quyền làm vậy. Cùng lúc đó, hệ thống họp kín cũng bước đầu tan vỡ lẽ từ bên trong. Vào năm 1824, nỗ lực của các người Dân chủ-Cộng hòa nhằm mục đích đề cử người tìm việc tổng thống đã ngừng trong láo lếu loạn. Không tồn tại ứng viên nào giành được đa số phiếu của Đại cử tri đoàn, bởi vậy Hạ viện đề xuất chọn thân John Quincy Adams, William H. Crawford, với Andrew Jackson. Mặc dù Jackson là ứng cử viên dẫn trước nghỉ ngơi cả phiếu rộng rãi và đại cử tri, Hạ viện đã chọn Adams. Kết quả là Jackson đã vượt qua Adams vào thời điểm năm 1828. Sau đó, đại hội đảng đã không còn đi vai trò nòng cột của đảng khi Hoa Kỳ lao vào giai đoạn bắt đầu của nền thiết yếu trị đảng phái.

*

Hệ thống lưỡng đảng liên bang nổi lên

Hệ thống lưỡng đảng được Kỷ nguyên của xúc cảm Tốt đẹp mở đường và chiếm phần ưu cố gắng từ đó. Đảng Dân chủ-Cộng hòa đã cải cách và phát triển các phe cánh thà lựa chọn phân ly còn hơn hòa hợp. Andrew Jackson chuyển cánh vùng biên và nông nghiệp của Đảng Dân chủ-Cộng hòa, những người dân kế thừa truyền thống lịch sử Jefferson, vào tổ chức mà thời buổi này được điện thoại tư vấn là Đảng Dân chủ. Một cánh không giống từ Đảng Dân chủ-Cộng hòa trước đây, gồm những người đưa Adams lên làm tổng thống vào năm 1824 và 1828, trong tương lai hợp nhất với những đảng viên Whig (thuật ngữ giờ Anh cổ chỉ những người phản đối sự chuyên quyền ở trong nhà vua, ngơi nghỉ đây nhằm ám chỉ Jackson). Trường đoản cú đó tạo nên nền thiết yếu trị lưỡng đảng ở Hoa Kỳ.

Không yếu phần quan trọng là việc những đảng cải tiến và phát triển nền tảng quần bọn chúng (công dân) bên trên phạm vi non sông lớn hơn trước rất nhiều. Giờ đây lực lượng công dân được quyền bỏ phiếu đã to hơn nhiều, và những chiến dịch tranh cử tổng thống thân yêu hơn tới việc tiếp cận công chúng. Các tổ chức và chiến thuật vận động gửi cuộc tranh cử tới nhiều người hơn. Trái với phần đa gì cơ mà cánh Jackson vẫn định hình, thai cử tổng thống với tính tuyên chiến và cạnh tranh cao rộng và tỷ lệ cử tri đi bầu tăng lên. Tổ chức triển khai đảng ở các tiểu bang với địa phương cũng mở rộng, nhờ vào vào khối hệ thống đường sá với liên lạc được cải thiện. Ngày càng những ứng viên cho các chức vụ của tiểu bang cùng địa phương được đề cử trải qua hội nghị ban chỉ huy tiểu bang cùng địa phương, hơn là qua các buổi họp kín đáo phạm vi hẹp của các nhà lập pháp. Vào năm 1840, Đảng Whig với Đảng Dân chủ được xuất hiện trong khối hệ thống đảng liên bang thực sự trước tiên và tuyên chiến và cạnh tranh ở toàn bộ các tè bang.

Trong trong cả thập niên 1840 và 1850, hai đảng cố gắng nỗ lực đưa vấn đề bầy tớ khó nhằn thoát ra khỏi chương trình nghị sự vị nó rình rập đe dọa phá vỡ liên minh ủng hộ của cả hai. Cuối cùng, đảng Whig phá vỡ nguyên lý và sụp đổ sau đó. Các nhà hoạt động chống chế độ nô lệ thành lập Đảng cùng hòa thỏa mãn nhu cầu nhu cầu kho bãi bỏ cơ chế nô lệ. Đảng cộng hòa kế tiếp đi theo cam kết của Đảng Whig là bảo lãnh doanh nghiệp nội địa bằng thuế quan liêu cao cùng thuế nhằm trợ cung cấp cho cách tân và phát triển công nghiệp: mặt đường bộ, mặt đường sắt, với định cư tại vùng biên. Đảng này được tổ chức trên bài bản rộng, bên cạnh ở miền nam và vùng biên là các pháo đài của Đảng Dân chủ, và giành thành công trong cuộc bầu cử tổng thống năm 1860. Theo nghĩa rộng, khối hệ thống đảng và cả giang sơn đã chia thành hai miền bắc bộ – Nam.

Tóm lại, đảng phái chính trị văn minh tương tự các đảng bọn họ đã biết ngày nay, với tổ chức cơ cấu tổ chức đặc thù, dựa trên lực lượng cử tri trung thành với chủ và liên minh bền chắc của giới lãnh đạo trong thiết yếu phủ, đã cách tân và phát triển từ thân thập niên 1800. (19) Sự cải cách và phát triển của các đảng phái sinh sống Mỹ tương quan mật thiết với câu hỏi sớm không ngừng mở rộng lực lượng cử tri. Các đảng tương tự như đã không cải cách và phát triển ở Anh mãi tính đến thập niên 1870, khi thông qua luật cho phép thêm nhiều nam giới cứng cáp có quyền bỏ phiếu.

Kỷ nguyên vàng của các đảng

Do sự cải cách và phát triển của mình, những đảng tiếp nhận số lượng lớn cử tri gia nhập từ một nguồn mới: người nhập cảnh từ châu Âu. Hàng ngàn nghìn tín đồ Âu nhập cư vào Mỹ trước Nội chiến. Đảng Dân chủ tiếp nhận họ để tìm tìm lá phiếu ủng hộ. Mặc dù nhiên, con số dân di cư lớn khiến cho những bạn khác bất an. Đáp ứng tình hình đó, một đảng thiểu số kháng người nhập cư mang tên Đảng người Mỹ (còn điện thoại tư vấn là Đảng lừng khừng Gì) nhanh lẹ hình thành vào thập niên 1850.

Tình hình nhập cư chỉ tạm dừng do Nội chiến. Sau khoản thời gian chiến tranh kết thúc, chiếc người tới từ các đất nước khác gần như là ổn định từ thời điểm năm 1870 tính đến khi Quốc hội tạm dừng hoạt động không cho nhập cảnh ồ ạt vào những năm 1920. Con số người nhập cảnh vào trong thời gian 1880 là hơn 5 triệu (bằng một trong những phần mười dân sinh chính thức vào thời điểm năm 1880). Mười triệu người nữa cho trong tiến trình 1905-1914 (một phần chín dân cư Hoa Kỳ năm 1900).

Các chính đảng nhập vai trò đặc trưng trong việc đồng điệu những làn sóng nhập cư vĩ đại này. Những người dân mới cho đổ xô về thành phố lớn chỗ có việc làm trong số ngành công nghiệp. Một mô hình tổ chức đảng new hình thành ngơi nghỉ những thành phố này, gọi là “bộ máy” đô thị, nhằm đáp ứng nhu cầu nhu ước của người nhập cư. Bộ máy đảng này tương tự hệ thống dịch vụ xã hội trợ giúp bạn mới đến đương đầu với những thử thách của thôn hội công nghiệp đô thị. Họ bớt nhẹ mặt hắc búa của túng thiếu bằng cách ủng hộ thức nạp năng lượng và các quỹ đến hộ nghèo, hiệp thương với cơ quan chỉ đạo của chính phủ và cảnh sát, dạy dỗ người nhập cư về tục lệ khu vực quê nhà bắt đầu – tất cả để đổi mang lá phiếu của di dân dành cho ứng viên của đảng vào thời gian bầu cử. Với phần lớn lá phiếu này, cỗ máy đảng rất có thể giành được và gia hạn quyền kiểm soát và điều hành đối với tổ chức chính quyền thành phố. Những cỗ máy này đó là công thay để lứa tuổi lao hễ đô thị new giành quyền điều hành và kiểm soát các thành phố từ tay giới tinh hoa chủ yếu là tín đồ Anglo-Saxon theo đạo Tin Lành, vốn đã kẻ thống trị quá lâu.

Giai đoạn cuối những năm 1800 cùng đầu trong năm 1900 là “kỷ nguyên vàng” của những đảng phái Hoa Kỳ: đạt tới đỉnh cao quyền lực tối cao và tầm hình ảnh hưởng. Tổ chức triển khai đảng, giờ đây là quanh vùng chi phối đảng, xuất hiện ở toàn bộ tiểu bang cùng địa phương, đồng thời nở rộ ở các thành phố công nghiệp. Tầm tác động của đảng đạt vị núm cao kỷ lục vào Quốc hội và hầu hết cơ quan lại lập pháp bang. Đảng tiến hành các chiến dịch tranh cử cho các chức vụ công; tổ chức triển khai mít tinh cùng diễu hành ban đêm, vận động thai cử trên nhà, và gửi cử tri đi bầu. Đảng kiểm soát điều hành các vị trí các bước thuộc nhà nước từ bỏ thợ khám nghiệm cống tới thành viên Thượng viện. Đảng là nguồn tin tức và hướng dẫn quan trọng mang đến lực lượng cử tri nhiều phần chưa được giáo dục đào tạo và thường thiếu hiểu biết biết về bao gồm trị. Công dụng là con số cử tri đi thai vào nửa cuối thập niên 1800 đã chiếm lĩnh mức cao nhất trong lịch sử dân tộc Hoa Kỳ. Đảng phái đã thỏa mãn yêu cầu và phủ đầy hạn chế của lực lượng cử tri mới cũng giống như đáp ứng muốn mỏi có mặt các cộng đồng đa số tại một quốc gia đang công nghiệp hóa nhanh. (20)

Các cuộc cải tân cấp tiến và hơn thế

Xu hướng dân chủ hóa bao gồm trị tại Hoa Kỳ tiếp tục vào trong năm 1900. Tu chính án Mười bảy được trải qua trao quyền bầu thượng nghị sĩ mang đến cử tri thay bởi cơ quan lại lập pháp của bang. Phái nữ và tiếp nối là bạn da màu sắc cuối cùng cũng được quyền vứt phiếu. Lúc nền dân công ty đại bọn chúng được mở rộng, đã mở ra một phong trào có thể tạo ra những đổi khác lớn với những đảng.

Thời kỳ mà các đảng coi như “kỷ nguyên vàng” của mình bên cạnh đó không hẳn là hoàng kim với các nhóm cải cách. Đối với những người tham gia vận động cấp tiến, vấn đề đảng kiểm soát chính trị dẫn tới tham nhũng hoành hành và thiết yếu quyền chuyển động không hiệu quả. Do không ít người Cấp tiến xem quyền lực tối cao của đảng là thủ phạm đề nghị họ cố gắng nỗ lực làm giảm sút khả năng điều hành và kiểm soát mà những đảng, nhất là tổ chức đảng, có được vào cuối trong năm 1800. Những nhà cách tân tấn công “nguyên tắc ông trùm” của đảng bằng phương pháp thúc đẩy thai cử sơ cỗ (xem Chương 9 và 10), trong các số đó trao quyền lựa chọn ứng viên của đảng mang lại cử tri thay do lãnh đạo đảng. Việc bổ nhiệm tổng thống được mở hơn mang lại công chúng bằng phương pháp tổ chức thai cử lựa chọn ứng viên ở các tiểu bang. Ban ngành lập pháp ở những bang đưa ra những luật nhằm mục tiêu hạn chế tổ chức triển khai đảng.

Các cuộc cách tân thực sự làm suy yếu tổ chức đảng và quyền lực tối cao của họ trong thai cử. Lúc đảng trong cử tri giành quyền chỉ định và hướng dẫn ứng viên của đảng, tổ chức đảng và những lãnh đạo mất đi tác dụng quan trọng tuyệt nhất của mình. Ứng viên bây giờ có thể trực tiếp thụ hút những cử tri đặc trưng thay vì lệ thuộc vào tổ chức triển khai đảng. Chức năng sau nữa của cách tân Cấp tiến là giảm ưu cụ của tổ chức đảng phía bên trong đảng, xét trên tổng thể. Vì chưng thế, mong muốn một làng hội dân chủ, thuở đầu khiến mang đến đảng trở nên công khai hơn và vận động tích rất hơn ở tầng lớp quần chúng, sau đây đã đổi khác tổ chức đảng, khiến cho vai trò của cơ quan này không còn quan trọng đặc biệt như đã từng có lần đạt được trong đời sống chủ yếu trị Hoa Kỳ.(21)

Tuy nhiên, cách đây không lâu tổ chức đảng cùng đội ngũ chỉ huy đã tạo ra nguồn lực mới cho mình. Ban đầu từ thập niên 1970, ban sơ là Đảng cùng hòa và tiếp nối là Đảng Dân chủ đã mở rộng tài năng huy đụng tài chính của các tổ chức đảng liên bang. Họ sử dụng số tiền mới tìm được để tăng cường dịch vụ đến ứng viên cùng thúc đẩy năng lượng của những tổ chức đảng tại tiểu bang. Trong tầm bốn mươi năm qua, Đảng Dân chủ, trải qua ủy ban với hội đồng quốc gia, đã tạo ra bộ phép tắc để những Đảng Dân chủ tại tiểu bang tuân theo trong quá trình chỉ định người tìm việc tổng thống. Cả nhì điểm chuyển đổi này số đông làm bức tốc sức táo tợn của tổ chức triển khai đảng liên bang. Trên thực tế, so với tổ chức đảng sinh sống tiểu bang và địa phương, ngày này tổ chức đảng liên bang hình như hiện diện trong nhị đảng thiết yếu còn các hơn bất cứ lúc nào không giống trong lịch sử vẻ vang Hoa Kỳ. (Chương 3 cùng 4 trình bày nhiều hơn nữa về các biến đổi này).

Tóm lại, những đảng đã thay đổi mạnh mẽ và còn liên tiếp thay đổi. Nhưng họ vẫn giữ lại vai trò là tổ chức dẫn dắt nền dân nhà đại chúng. Những đảng trưởng thành và cứng cáp cùng cùng với quyền quăng quật phiếu mở rộng và vai trò tăng thêm của công dân vào nền chủ yếu trị dựa vào bầu cử. Đảng là kênh dẫn mà trải qua đó cử tri cùng cả nhà chọn thay mặt đại diện và những người đầy ước mơ để đảm nhiệm các vị trí lãnh đạo. Đảng nắm rõ các phương án lựa chọn đối với những vụ việc đầy thách thức như phá thai, thuế, và béo bố. Đảng khuếch tán tiếng nói của một trong những nhóm khi chuyển ra các yêu cầu đối với chế độ công và làm mờ nhạt các nhóm còn lại.

Các đảng cỗ vũ những vấn đề gì?

Các đảng đã biến đổi lập trường đối với nhiều sự việc theo thời gian, thậm chí cả những vụ việc chính yếu.(22) đem ví dụ, những đảng liên bang là Dân nhà và cộng hòa sau không ít năm vẫn có biến hóa rất to về quan tiền điểm đối với vấn đề quyền công dân dành cho tất cả những người Mỹ da black và quyền bình đẳng dành riêng cho nữ giới. Sự phân quyền truyền thống lâu đời của những đảng phái Hoa Kỳ (được đàm đạo trong Chương 2) tức là tổ chức đảng ở một trong những bang hay ủy ban địa phương có thể có quan điểm không kiểu như với những tổ chức thuộc cùng đảng đó ở gần như vùng khác.

Tuy nhiên, bao gồm thời kỳ lập trường rõ ràng của đảng phân nhánh theo phần đông vấn đề chế độ lớn. Thời khắc hiện tại là một trong số đó. Tuy vậy một số người cho rằng việc chuyển ra những vấn đề đảng ủng hộ đơn giản chỉ là nguyên tắc để đam mê phiếu bầu, cơ mà cuộc

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  • Vé concert bts giá bao nhiều tiền việt nam

  • Anh da den chơi gái nhat

  • Vải chéo là vải gì

  • Sung nếp và sung tẻ

  • x

    Welcome Back!

    Login to your account below

    Retrieve your password

    Please enter your username or email address to reset your password.